Bước qua ngưỡng khởi đầu
Tôi thực sự không phải là loại người thích nói về bản thân mình.
Cuộc đời đã qua, với biết bao buồn vui, được mất, thành bại... tôi đều âm thầm chịu đựng và tự mình vượt qua. Không ta thán cũng không cầu lụy.
Rồi sao nữa?
Cứ vậy thôi, lặng lẽ đi hết đường đời, bước qua ngưỡng sinh tử để rồi trôi mãi vào quên lãng, như muôn trùng những kiếp nhân sinh khác đã từng lui tới chốn nhân gian này.
Có lúc băn khoăn tự hỏi rằng, tôi suy niệm và đúc kết cho ai và để làm gì khi bản thân không hiện diện mãi ở cõi nhân sinh này?
Thôi thì cứ viết. Viết để lưu giữ cho mình một chút ký ức dù rất mơ hồ. Viết để kể lại cho đời dăm ba câu chuyện dù thực hư vô thường.
Biết đâu trong một kiếp nhân sinh nào đó, xa rất xa sau này, tôi lại có cơ duyên đọc được cái tôi của chính mình còn lưu giữ đâu đó trong trường sóng đồng nhất của vũ trụ này.

Comments
Post a Comment